Trang

QUÁN TÌNH BẠN
chủ quán: Võ Hồng Dũng
liên hệ qua email nhé: vohongdungtk@gmail.com

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

NGƯỜI BẠN CỦA TÔI

LÊ QUANG TUẤN
tình cờ sáng hôm nay, 18/10/2012, khi lên Trung tâm Điều dưỡng Người tâm thần Quảng Nam, tôi lại được tham dự chương trình sinh hoạt nhân ngày 20/10/: ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ VN. Chương trình có lẽ rất bình thưởng, với tiết mục giới thiệu về lịch sử thành lập Hội LHPN VN, trả lời câu hỏi, và giao lưu văn nghệ. Tất cả đều hát rất nhiệt tình, và Lê Quang Tuấn, người bạn của chúng ta cũng lên hát, "Dấu tình sầu".
Lê Quang Tuân "Dấu tình sầu"
hôm qua, các bạn ở thành phố HCM có nhờ tôi thay mặt anh em đến viếng thầy Ngoạn, hôm nay tôi lại được nghe một người bạn cũ của mình hát trong một trạng thái tinh thần hơi không bình thường, có lẽ trường xưa, thầy cô, bạn bè cũ luôn gắn bó với chúng ta mỗi ngày...
Thật ra những lúc gặp tôi, Tuấn rất bình thường, thậm chí còn hỏi qua một người khác để biết tôi có mấy đứa con. Nhưng nghe các nhân viên ở đây nói, tình trạng của Tuấn năng hơn so với hồi mới vô, nguyên do có lẽ thời gian qua, Tuấn có về nhà một vài lần, và khi trở vào thì lại bị nặng. Tôi hỏi Tuấn: vào đây thế nào, Tuấn nói ở đây đỡ hơn ở nhà, ở nhà mệt lắm, vào đây thấy khỏe người. Tôi còn nghe cô Nguyệt, một cán bộ quản lý ở đây, mặc dù ở lứa tuổi như tụi mình, Tuấn vẫn không ngừng đòi thương một cô nhân viên trẻ ở đây, cô này cũng xinh xinh...
bạn Dũng, sinh viên Kinh tế năm 4 "Quế Sơn quê mình"
Ngồi nhìn và nghe những anh em "bình thường" và "không bình thường" hát, đôi khi "không bình thường" lại hay hơn "bình thường" mới lại chứ! Vậy mới biết khi đến với âm nhạc (và nghệ thuật nói chung), có lẽ không có sự phân biệt nào cả. Ở đây, người ta tham gia rất nhiệt tình, không nói đến chuyện hay hoặc dở. Nghe "Dấu tình sầu" của Lê Quang Tuấn hay "Nói với em", "Quế Sơn quê mình"... tưởng chừng như chúng ta đang dự một chương trình giao lưu văn nghệ khá chất lượng. Riêng tôi, khi nghe Tuấn hát, tôi thương bạn mình vô cùng. Cũng một thế hệ, cũng một con đường, nhưng sao có quá nhiều ngã rẽ, bạn tôi lại rơi vào ngã rẽ quá bất hạnh, không biết để trả giá cho chính cuộc đời mình (?) hay cho ai, nhưng dù cho bất kỳ ai thì cũng quá thiệt thòi cho Lê Quang Tuấn, một con người hiền lành, dễ thương, nhân hậu. Tuấn hát khá chuẩn, tuy chất giọng đã không còn dày như những tháng ngày thanh xuân, tôi lặng người khi nghe từng ca từ vang lại, nghĩ suy về đời người sao mỏng manh như sương sớm, chóng tan theo nắng vàng chợt bước về theo dấu thời gian. Chúng ta rất mừng vì dù có khó khăn đến mấy (mà đã từng như vậy), dù có khổ đau đến mấy, cũng vẫn còn phước hạnh hơn những con người ở đây, họ không có một ngày mai để mà mơ ước, con đường mơ ước ấy hầu như đóng lại, và mỗi ngày nó lại khép kín hơn. Bạn Dũng, một sinh viên kinh tế Đại học Đà Nẵng, giới thiệu rất rõ ràng, lịch sự, đệm đàn cũng khá dễ thương, mấy ai biết, Dũng là bệnh nhân ở nơi đây...
những anh em trong TT ĐD Người tâm thần

Và cứ thế, hết người này đến người khác, sự hào hứng không bao giờ thiếu và tính trật tự là điều mà chúng ta cần nhìn nhận, họ ngồi yên lặng, không nói chuyện như để tận tưởng không khí nghệ thuật hiếm hoi này. Anh Hậu, Phó Giám đốc Trung tâm cho tôi biết, hiệu quả của những lần sinh hoạt này khá tốt, anh em bớt lên cơn, nhẹ nhàng hơn... Thuốc điều trị chỉ có tác dụng 30%, phần còn lại là cách đối xử của những người chung quạnh và các liệu pháp tinh thần như văn hóa, thể thao mà cuộc sinh hoạt sáng nay là một ví dụ cụ thể.
Khi đọc bài này, các anh em cùng khóa 1975-1978 Trung học Trần Cao Vân Tam Kỳ, hoặc khác khóa nếu có chút lòng trắc ẩn với những người bạn (đã biết, hoặc chưa hề biết) này, xin góp một bàn tay sẻ chia để cho những người anh em bất hạnh hơn chúng ta có thêm những cơ hội thay đổi đời sống mình, hy vọng một ngày mai tươi sáng, khả quan hơn...

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

THƠ KHÔNG ĐỀ

TỰ NHIÊN NGHĨ RA, VIẾT TẦM BẬY...


Tôi là kẻ rỗi hơi
Mỗi ngày đi qua tôi đều đếm nhẩm
Những người đi qua và những người đi lại
Người đi qua không bao giờ trở lại
Người đi lại sẽ có ngày đi qua

Tôi là kẻ rỗi hơi
Mỗi ngày đi qua tôi đều đếm nhẩm
Bạn bè thân và những người xa lạ
Bạn bè dần thưa như lá rụng
Tôi lạc đường giữa giữa phố đông người

Tôi là kẻ rỗi hơi
Mỗi ngày đi qua tôi đều đếm nhẩm
Đếm nổi buồn và những niềm vui
Nổi buồn trăm năm ngày nào cũng có
Niềm vui dang dở lúc đến lúc đi

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

DÒNG SÔNG THƯƠNG NHÓ


 Có một dòng sông muôn đời không hề cạn tắt.
Dòng sông ấy vẫn âm thầm bồi đắp phù sa cho dù năm tháng nghiệt ngã cứ trôi đi. Dòng sông ấy vẫn ấp ủ những bóng hình thân thương của một thời vô tư trên trang giấy trắng học trò, làm bạn cùng với những lọn mây tròn nhẹ giữa trời thu hay những đóa phượng hồng rực đỏ bên góc sân trường rợp bóng lá. Dòng sông không cô đơn, bởi bốn mùa luôn có những con người luôn tìm một chốn cũ, để ôn lại những kỷ niệm dấu yêu ngày ấy, để tìm lại những dấu chân đã đi qua, cả những dấu chân đã đi qua và không bao giờ trở lại, để nhận thấy cuộc đời dù trăm ngàn cay đắng, trong tâm hồn những con người vẫn có những khoảnh khắc yên bình…
Chúng tôi tìm đến với dòng sông tự nhiên, không hề suy tính. Bên dòng sông, mỗi niềm vui được nhân lên gấp bội, mỗi nổi buồn lại được sẻ chia và những giận hờn chỉ là một thoáng sóng gợn rồi tan đi. Tất cả, rồi tất cả lại cuốn theo thời gian để cuối cùng còn đọng lại là tình bè bạn không bao giờ phai nhạt. Mỗi con người, dù thân phận thế nào cũng giống nhau trong dòng sông thân yêu, những mặc cảm, tự ti như gạt bỏ lại bên bờ cuộc sống, và khi hoà mình dòng sông, chúng tôi đều là những người học trò của ngày tháng đó, bên nhau trong tình thương bè bạn, chăm chú lắng nghe tiếng cô thầy …
Hành trang lên đường của chúng tôi năm nào phù sa ngọt ngào của dòng sông thương yêu ấy. Nó thấm vào máu thịt, chảy tận trong tim, và nhắc nhỡ chúng tôi mỗi ngày dù có đối diện với biết bao lo toan, bộn bề cuộc sống vẫn phải để lại trong tim mình một góc nhỏ cho dòng sông hiền hòa ấy. Hành trang lên đường của chúng tôi là những nụ cười, ánh mắt vô tư, tấm lòng chân chất yêu thương, tất cả đã một lần soi bóng vào dòng sông, đọng mãi trong ký ức mỗi người. Hành trang lên đường của chúng tôi còn là bài ca bè bạn vang lên theo nhịp chảy năm xưa, những bàn tay bắt lấy nhau, đỡ nâng nhau trên từng bước đi, để rồi một ngày nào đó, tất cả đều vui mừng khi thấy mình đã đạt được nhũng ước mơ nhỏ bé của đời người.
Thời gian đặt ra cho chúng ta nhiều câu hỏi và cũng trả lời nếu chúng ta biết chờ đợi và lắng nghe. Dòng sông chảy ra từ mạch nguồn Trung học Trần Cao Vân với bề dày hằng nửa thế kỷ. Chúng tôi lớn lên trong nhịp sống hào hùng của bao thế hệ học sinh ngày trước, được tắm gội trong bầu nhiệt huyết và trưởng thành trong truyền thống anh hùng của một vùng đất “từ độ mang gươm đi mở cõi…”.
Nhìn các thế hệ nối bước, chúng tôi như thấy hình ảnh của mình ngày trước, cũng ngây thơ, trong trắng, cũng miệt mài trên trang giấy vở học trò, sống hết lòng và khát vọng một tương lai tươi sáng. Quê hương bao giờ cũng là nơi đẹp nhất, bình yên nhất, tràn trề nguồn yêu thương để chúng ta trở về. Mái trường yêu dấu Trần Cao vẫn đã trải bao mùa mưa nắng, cuộn mình theo dòng chảy thời gian. Lớp học, sân trường, hàng cây còn nguyên vẹn. Một chút đơn sơ của sợi nắng hồng đọng lại dưới sân như muốn nói một điều gì… Một chút bâng khuâng thương nhớ lại vọng về từ tận đáy tim mình…
Tất cả rồi sẽ qua đi. Duy điều còn lại là những âm vang của dòng sông êm đềm khi chúng ta lại tìm về chốn cũ…

TRUNG THU TRĂNG KHUYẾT



Đêm thứ bảy, Trung thu. Dĩ nhiên là Trung thu tại Trung tâm Nuôi dưỡng Trẻ mồ côi sơ sinh thì không thể nhộn nhịp bằng những nơi khác, ở đó có đầu lân lớn nhỏ đủ loại, có đông người xem và có rất nhiều lồng đèn, bánh Trung thu cho các cháu thiếu nhi. Năm nay, lần đầu tiên Trung tâm tổ chức một đêm Trung thu “hoàng tráng” như vậy, theo lời kể của cô Hồng Hạnh, Giám đốc Trung tâm. Một tấm phông “Vui Trung thu” được treo lên, in bạt hẳn hoi chứ không như mấy năm trước, các mẹ tại Trung tâm phải cặm cụi cắt giấy màu để dán lên tấm màn xanh làm phông nền cho các con vui chơi trong ngày Trung thu. Năm nay, nhờ một số anh em thanh niên tình nguyện tại Hội An, Trung tâm mạnh dạn thuê một dàn âm thanh nhỏ khoảng mấy trăm nghìn để các cháu có thể tham gia các tiết mục văn nghệ cho sôi nổi, một ân nhân khác giúp cho một đầu lân, các đơn vị khác thì cho lồng đèn, và nhiều nhất có lẽ là các phần bánh kẹo…
Chương trình sinh hoạt khá sôi nổi, và vui tươi, ít nhất là đối với các em. Từ người dẫn chương trình đến các tiết mục hát múa đều không chuyên cho nên có nhiều “sự cố” xảy ra, nhưng không vì thế mà chương trình kém hấp dẫn. Các em vẫn vô tư, hồn nhiên thưởng thức với vẻ say mê, điều mà tôi chắc chắn không thể có với những em thiếu nhi gia đình đầy đủ hơn. Cái nét trẻ thơ ấy có lẽ sẽ là nét chấm phá nổi bật nhất trong đêm Trung thu này, nó khiến cho những người diễn viên không chuyên, dù có hát quên lời, sai nhạc, múa rớt nhịp… vẫn thấy vui vì đã0 được các khán giả ủng hộ, cổ vũ một cách chân thành, nhiệt tình.
Tìm mãi tôi mới gặp được bé Th., cô bé tôi làm quen trong lần đầu tiên tới thăm Trung tâm, hiện nay đã là người chị lớn của các em nhỏ tại đây. Có lẽ cái tuổi 16 dù không lớn lắm, nhưng với những trải nghiệm của cuộc sống bao năm đã làm cho bé khác hẳn các bạn, bao giờ cũng trầm tư, và ngay chính những lúc Th. cười, hình như nụ cười vẫn mang một nổi buồn của cả quá khứ lẫn hiện tại. Buồn quá chứ, gia đình Th. ngày xưa là một gia đình êm ấm: cha mẹ, bà nội và bốn chị em, Th. là chị thứ hai. Không hiểu số phận trớ trêu thế nào mà một ngày kia cha Th. bỗng phát bệnh, một căn bệnh nan y: ung thư gan. Thế là gia đình bắt đầu đi vào hoàn cảnh túng thiếu, tất cả những gì quí giá có được đều dành cho việc chữa bệnh cho cha. Những lần chữa chạy, chăm sóc chồng con vất vả, cực khổ, đã làm người phụ nữ duy nhất trong gia đình ấy quên hẳn đi cái thiên chức làm mẹ, làm vợ và cả làm con. Mẹ Th. đã bỏ nhà ra đi không một lời từ biệt để lại cho chồng và người mẹ già bốn đứa con thơ, lúc đó em út Th. chỉ mới một tuổi. Thiếu bàn tay của người phụ nữ một thời tảo tần, cha Th. suy sụp hẳn tinh thần, thế rồi ông đột ngột ra đi mà không thể biết được tương lai của các con mình ra sao. Chị Hồng Hạnh đã khóc khi kể với tôi về chuyến lên thăm nhà Th. của Trung tâm để tìm hiểu hoàn cảnh gia đình em, trước khi tiếp nhận các em về nuôi dưỡng. Một căn nhà như một cái chái bếp, không chút đồ vật đáng giá và năm bà cháu, đứa lớn mới 6-7 tuổi, cùng nhau lội suối, mò cua bắt ốc đem ra chợ bán để sống qua ngày. Cái hình ảnh như câu chuyện cổ tích ngàn xưa vậy mà lại xuất hiện trong một thời buổi hiện đại, tôi không hiểu nếu không có những bàn tay nhân ái đưa ra thì cuộc đời các em sẽ ra sao. Vậy là Th. và hai em được đưa về nuôi tại Trung tâm, chị lớn ở nhà chăm sóc bà nội sống qua ngày. Đã mười năm rồi, một khoảng thời gian tươi đẹp của lứa tuổi thiếu niên nhưng lại rất u buồn đối với những đứa trẻ không cha không mẹ đó, Th. và các em xem Trung tâm như một gia đình thứ hai. Ở đây, trong tình thương của những người “mẹ”, Th. và các em vẫn được đi học, được ăn, được mặc, tuy rằng không thể nói là “ăn no, mặc ấm” chứ chưa nói đến “ăn sang, mặc đẹp”. Tuy nhiên cái hơi ấm của người mẹ, một lần chịu khó chịu thương, ấp ủ đêm ngày để sinh ra một đứa con bé bỏng mãi mãi không thể có được với các em, cái tình thương máu mủ đó như một món quà xa xỉ mà cuộc đời đầy khắc nghiệt đã cướp đi của các em một cách vô tâm. Có lần tôi hỏi Th., con ở đây bao năm, mẹ đã lần nào đến thăm chưa. Cái lắc đầu buồn bả và đôi mắt ướt lệ, tôi cũng không cầm được lòng, muốn ôm bé vào lòng, nếu thế giới ngoài kia bao hơi ấm tràn trề thì ở nơi đây, cái lạnh lẽo thiếu thốn của tình yêu cha mẹ có lẽ không bao giờ vơi đi…
Cô bé em Th. thì vẫn vô tư hát múa hồn nhiên, đúng là tuổi thơ có khác. Rất may cho bé vì những ngày tháng không vui ấy chưa đủ làm cho trái tim khờ dại ấy u buồn, nhưng tôi biết rằng một khi lớn hơn, bé sẽ hiểu, sẽ thấy được những mất mát vô cùng lớn lao mà mình phải nhận, lúc đó thật tội cho bé. Th. vẫn ngồi im lặng, cái nhìn sâu thẳm vào một khoảng trống xa xôi, tôi biết khó có thể làm vơi đi những gì còn nặng trĩu trong lòng em. Vy, một người mẹ tại Trung tâm nói với tôi, Th. hình như bị trầm cảm. Có lẽ là vậy, chỉ mong rằng rồi đây dòng sông cuộc sống cũng sẽ cuốn trôi đi những nỗi buồn, những nỗi buồn không đáng có của một thời thơ ấu, và cũng hy vọng cuộc sống với bao điều tươi đẹp lại hé mở cho các em một tương lai tươi sáng hơn trong những bàn tay nâng đỡ của các mẹ, các ân nhân, những người quan tâm đến các em.
Tôi ra về mà lòng trĩu nặng. H., người bạn cùng đường say sưa chia sẻ những suy nghĩ về các em, về các chuyến đi của chúng tôi, nhưng có lẽ H. cũng không thể hiểu được tôi thương Th. và các em như thế nào vì chỉ có ngồi với em, nghe em nói, thấy được ánh mắt, nổi lòng của em, chúng ta mới cảm nhận được sự thiếu thốn tình thương của các em là thế nào, mới thấy hình ảnh một gia đình dù nghèo khổ, lam lũ đến đâu cũng vẫn là một gia đình hạnh phúc, êm ấm khi còn đủ cha, mẹ và các con.
Vầng trăng Trung thu vẫn mãi khuyết khi niềm vui đến với các em chưa trọn vẹn, ờ mà sao trọn vẹn được khi quá khứ là cả những tháng ngày đau buồn. Những gì chúng ta làm cho các em cũng chỉ giúp cho đêm trăng Trung thu sáng hơn, tròn hơn một chút xíu, những nổ lực dù lớn, dù nhỏ, nếu đem lại cho em những niềm vui đã là một điều đáng quý, hãy biết trân trọng nó. Và chúng ta, xin hãy góp một bàn tay đỡ nâng, vỗ về, chăm sóc các em, để những niềm vui êm ấm gia đình ngày trước tưởng đã tan biến mất thì nay lại có thể trở về với các em dù không ấm cùng bằng bàn tay mẹ hiền, cha yêu nhưng cũng đủ mềm mại để đem lại cho các em một chút an bình, vui thỏa. Mong rằng khi đó vầng trăng sẽ tròn, sáng trong và đầy niềm vui, phước hạnh.
Xin hãy đến với các em, và tôi, tự hứa không xa rời các em đâu. Ngày trước tôi cũng đã từng như các em mà, Th. ơi!...

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ (tiếp...)

Hoàng Anh Quốc (Quách Hoè)
Lý do tại sao gọi là Quách Hoè, chắc ông Tuấn hiểu rõ nhất, cũng là những cái biệt danh nghịch ngợm đặt cho nhau thôi. Có lẽ kỷ niệm đáng nhớ nhất với ông Quốc là chuyến anh em tổ 6 ra thăm nhà ổng tại Hoà Quí, Hoà Vang.
Hoà Quí hồi đó cát trắng bạt ngàn, giống như một làng chài ven biển, chắc trước đây nó cũng nằm sát biển nên chỉ toàn là cát trắng và dương liễu. Để có được kinh phí cho chuyến đi, cả tổ phải nhờ tài "kinh bang tế thế" của ông Hồ Văn Luận, mấy anh em xúm nhau làm mặt nạ bán cho những người thợ cá lặn biển, không biết được bao nhiêu tiền, nhưng cũng đủ cho anh em cùng nhau đi một chuyến ra Đà Nẵng thăm ông Hoàng Anh Quốc. Nhớ mãi những bước chân nhọc nhằn trên cát trắng, để đến được nhà ông Quốc, đi cũng khá vất vả. Hôm đó ông Quốc đãi anh em một bữa đặc sản: khoai xiêm, người ta còn gọi là khoai mì hay sắn. Những củ sắn thơm, bở làm cơn đói bụng bắt chết của mọi người giảm đi trông thấy rõ. Cái thời đó làm gì có lẫu, món này món kia, nhưng cái món ăn bình dân đó lại chan chứa tình cảm bạn bè một cách chân thật, có lẽ quí hơn tất cả sơn hào hải vị bây giờ. Bây giờ, dầu không gặp lại, dầu không biết ông Quốc ở phương nào nhưng những tháng ngày ấy có lẽ là một kỷ niệm tuyệt vời cho tình bạn, đọng sâu trong tim mỗi người mà không dễ gì có được...

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

TÌNH BẠN

chuyến vào SG của minh thật bất ngờ, vì đâu có nghĩ vào làm gì, vậy mà rồi gấp rút đi. Trước đó mấy ngày, mình có lên thăm Trung tâm Điều dưỡng Người Tâm thần tỉnh Quảng Nam, cũng thật bất ngờ vì gặp lại Lê Quang Tuấn.
Sáng hôm đó khi các bệnh nhân đang sắp hàng chuẩn bị đi ăn mai, tình cờ mình đi ngang qua dãy nhà nam. Một nam bệnh nhân bỏ hàng đi ra, mấy nhân viên Trung tâm hoảng hốt chận lại. Người đó kêu: D, D, Tuấn đây, Lê Quang Tuấn đây". Hơn 30 năm rồi, vậy mà giờ này, Tuấn vẫn còn nhớ đến mình, cảm động lắm. LQT bi chừ ốm hơn một chút, nhưng vóc dáng đẹp trai như ngày nào vẫn còn. Mình hỏi: "Tuấn vào đây lâu chưa?", "mới 22 ngày".
ờ 22 ngày ở cái chốn này, nếu ai ở rồi mới biết. Trung tâm là nơi nuôi dưỡng những người tâm thần có hoàn cành khó khăn, không nơi nương tựa, thường thì "vào dễ mà khó ra", LQT tuy không đến nổi khó khăn như những bệnh nhân khác vì còn có gia đinh, nhưng chắc cũng không chịu nổi những lần lên cơn của T nên gia đình đành đưa vào. Sau này nghe Lê Hoa, chị T nói, T lên cơn thì không còn phân biệt ai, kể cả những người thân, đều nhảy vào đánh, bên tai nghe như có tiếng nói bảo T đánh họ đi...
T bị thần kinh từ năm học lớp 11 với tụi mình, lúc đó hình như do nhổ răng thì phải, tuy nhiên cũng bị nhẹ thôi. Chỉ sau này, hết 12 xong, lại bị nặng dần nên đi tu, nhưng không ngờ đi tu cũng không thể cứu chữa được cản bệnh. Mình vẫn còn nhớ những tháng năm cơ hàn, T giúp mình rất nhiều, cái ơn này có lẽ  không bao giờ đền đáp nổi. Gia đình T thì đông anh chị em, khá giả, khác xa gia đình mình (hoàn toàn trái ngược). Vậy mà  bi chừ, con người đáng mến ấy lại ở trong một hoàn cành thật là đặc biệt, đúng là cuộc đời quá nhiều ngang trái...
Sau đó mình có nhắn tin cho TTT, các bạn ở SG thật quá tình cảm. Hôm vào SG mình có nhiệm vụ chuyển tải một món quà nhỏ của anh em tại SG về cho T, nhỏ nhưng đầy dẫy tình yêu thương của những người bạn, cùng một thời áo trắng ngồi trên ghế nhà trường, vô tư, ngây thơ như một ngày nắng hạ luôn inh ỏi tiếng ve kêu rinh rả, làm rộn ràng bao trái tim, xao xuyến và lay động những sắc đỏ phượng hồng lấp ló bên từng chùm xanh non lá...
Hôm vào SG có gặp được Đỗ Ngọc Chương, Nguyễn Xuân Tuyến, Lã Trọng Thanh, Huỳnh Bá Công, vợ chồng Mã Phúc Ánh, vợ chồng Thanh Hà, và Trương Duy Việt. Tình cảm thật dồi dào, có lẽ khi các bạn về lại Tam Kỳ, mình chẳng thể nào tiếp được như vậy. Có đi mới biết, cuộc sống mỗi nơi mỗi khác, mình thấy được nhiều điều từ cuộc sống của một thành phố lớn nhất nước, nhưng cũng thấy được cái tình quê, tình đồng hương mộc mạc của người Quảng Nam, chân thành và gần gũi. Gặp lại, thấy những người bạn vẫn như cũ, vẫn hài hước, vui vẻ, và yêu đời (bản tính quí nhất của một con người), vậy là tốt quá rồi. Cũng không ngờ, Huỳnh Bá Công có nghề tay trái khá tuyệt vời, nhớ mãi món mì Quảng xào khô và thịt bò nướng, đậm đà, thơm ngon... nhưng mình vẫn thích món mì hơn vì nó mang hương vị và tên tuổi của quê hương. Có ai ngờ giữa thành phố xa hoa lại có một chút mùi vị quê hương qua món ăn bình dân mà ngon đến lạ lùng. Mình đã làm hết 2 tô mà vẫn thấy còn thấy cảm giác lạ lùng đối với món ăn. Chắc có lẽ ông HBC cũng nên mở tiệm bán mì để cho những người con đất Quảng còn có một chốn tìm về những ký ức đáng nhớ của một thời thơ ấu, của những hàng dâu bên bờ sông Thu, của những chiều ngồi dưới bóng ngọn tháp Chàm ngắm nhìn mây trắng lững lờ giữa trời thu trong vắt...
rồi cũng đến ngày chia tay SG, cám ơn ông Tuấn nhiều nhé, vì những gì bạn đã làm cho mình. Tình bạn thật đáng trân trọng, xin giữ mãi trong lòng mỗi người một khoảnh khắc riêng tư nào đó cho bạn bè, cho những tháng ngày học trò đùa nghịch và học hành trong màu áo trắng, quần xanh, để nhớ lại một thời dù cơ cực mà rất vô tư và hồn nhiên, nhớ lại những giận hờn, vui sướng, những cung bậc cao thấp của tình cảm một đời người như hoà lẫn trong những tháng năm ấy...

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

MẤY ĐOẠN VIDEO

hôm 29/4/21/012 mình quay mấy đoạn phim (bằng máy ảnh), xem lại thấy cũng vui, đưa lên cho các bạn cùng chia sẻ