Có một dòng sông muôn đời không hề cạn tắt.
Dòng sông ấy vẫn âm thầm bồi đắp phù sa cho dù
năm tháng nghiệt ngã cứ trôi đi. Dòng sông ấy vẫn ấp ủ những bóng hình thân
thương của một thời vô tư trên trang giấy trắng học trò, làm bạn cùng với những
lọn mây tròn nhẹ giữa trời thu hay những đóa phượng hồng rực đỏ bên góc sân trường
rợp bóng lá. Dòng sông không cô đơn, bởi bốn mùa luôn có những con người luôn
tìm một chốn cũ, để ôn lại những kỷ niệm dấu yêu ngày ấy, để tìm lại những dấu
chân đã đi qua, cả những dấu chân đã đi qua và không bao giờ trở lại, để nhận
thấy cuộc đời dù trăm ngàn cay đắng, trong tâm hồn những con người vẫn có những
khoảnh khắc yên bình…
Chúng tôi tìm đến với dòng sông tự nhiên,
không hề suy tính. Bên dòng sông, mỗi niềm vui được nhân lên gấp bội, mỗi nổi
buồn lại được sẻ chia và những giận hờn chỉ là một thoáng sóng gợn rồi tan đi. Tất cả,
rồi tất cả lại
cuốn theo thời gian để cuối cùng còn đọng lại là tình bè bạn không bao giờ phai
nhạt. Mỗi con người, dù thân phận thế nào cũng giống nhau trong dòng sông thân
yêu, những mặc cảm, tự ti như gạt bỏ lại bên bờ cuộc sống, và khi hoà mình dòng sông,
chúng tôi đều là những người học trò của ngày tháng đó, bên nhau trong tình thương bè bạn,
chăm chú lắng nghe tiếng cô thầy …
Hành trang lên đường của chúng tôi năm nào phù
sa ngọt ngào của dòng sông thương yêu ấy. Nó thấm vào máu thịt, chảy tận trong
tim, và nhắc nhỡ chúng tôi mỗi ngày dù có đối diện với biết bao lo toan, bộn bề
cuộc sống vẫn phải để lại trong tim mình một góc nhỏ cho dòng sông hiền hòa ấy.
Hành trang lên đường của chúng tôi là những nụ cười, ánh mắt vô tư, tấm lòng chân
chất yêu thương, tất cả đã một lần soi bóng vào dòng sông, đọng mãi trong ký ức
mỗi người. Hành trang lên đường của chúng tôi còn là bài ca bè bạn vang lên
theo nhịp chảy năm xưa, những bàn tay bắt lấy nhau, đỡ nâng nhau trên từng bước
đi, để rồi một ngày nào đó, tất cả đều vui mừng khi thấy mình đã đạt được nhũng
ước mơ nhỏ bé của đời người.
Thời gian đặt ra cho chúng ta nhiều câu hỏi và
cũng trả lời nếu chúng ta biết chờ đợi và lắng nghe. Dòng sông chảy ra từ mạch nguồn Trung học
Trần Cao Vân với bề dày hằng nửa thế kỷ. Chúng tôi lớn lên trong nhịp sống hào hùng của bao thế hệ học
sinh ngày trước, được tắm gội trong bầu nhiệt huyết và trưởng thành trong truyền thống anh hùng của
một vùng đất “từ độ mang gươm đi mở cõi…”.
Nhìn các thế hệ nối bước, chúng tôi như thấy
hình ảnh của mình ngày trước, cũng ngây thơ, trong trắng, cũng miệt mài trên
trang giấy vở học trò, sống hết lòng và khát vọng một tương lai tươi sáng. Quê hương
bao giờ cũng là nơi đẹp nhất, bình yên nhất, tràn trề nguồn yêu thương để chúng
ta trở về. Mái trường yêu dấu Trần Cao vẫn đã trải bao mùa mưa nắng, cuộn mình
theo dòng chảy thời gian. Lớp học, sân trường, hàng cây còn nguyên vẹn. Một
chút đơn sơ của sợi nắng hồng đọng lại dưới sân như muốn nói một điều gì… Một chút bâng
khuâng thương
nhớ lại vọng về từ tận đáy tim
mình…
Tất cả rồi sẽ qua đi. Duy điều còn lại là những
âm vang của dòng sông êm đềm khi chúng ta lại tìm về chốn cũ…
1 nhận xét:
Ta cũng một thời bơi lội, ngụp lặn nơi dòng sông ấy. Biết bao kỷ niệm vui buồn rồi cũng cuộn chảy theo thời gian. Có chăng còn đọng lại nhau là tình bạn chân tình và vĩnh cửu.
Đăng nhận xét