Đêm thứ bảy, Trung thu. Dĩ nhiên là Trung thu tại Trung
tâm Nuôi dưỡng Trẻ mồ côi sơ sinh thì không thể nhộn nhịp bằng những nơi khác, ở
đó có đầu lân lớn nhỏ đủ loại, có đông người xem và có rất nhiều lồng đèn, bánh
Trung thu cho các cháu thiếu nhi. Năm nay, lần đầu tiên Trung tâm tổ chức một
đêm Trung thu “hoàng tráng” như vậy, theo lời kể của cô Hồng Hạnh, Giám đốc Trung
tâm. Một tấm phông “Vui Trung thu” được treo lên, in bạt hẳn hoi chứ không như
mấy năm trước, các mẹ tại Trung tâm phải cặm cụi cắt giấy màu để dán lên tấm
màn xanh làm phông nền cho các con vui chơi trong ngày Trung thu. Năm nay, nhờ
một số anh em thanh niên tình nguyện tại Hội An, Trung tâm mạnh dạn thuê một
dàn âm thanh nhỏ khoảng mấy trăm nghìn để các cháu có thể tham gia các tiết mục
văn nghệ cho sôi nổi, một ân nhân khác giúp cho một đầu lân, các đơn vị khác
thì cho lồng đèn, và nhiều nhất có lẽ là các phần bánh kẹo…
Chương trình sinh
hoạt khá sôi nổi, và vui tươi, ít nhất là đối với các em. Từ người dẫn chương
trình đến các tiết mục hát múa đều không chuyên cho nên có nhiều “sự cố” xảy
ra, nhưng không vì thế mà chương trình kém hấp dẫn. Các em vẫn vô tư, hồn nhiên
thưởng thức với vẻ say mê, điều mà tôi chắc chắn không thể có với những em thiếu
nhi gia đình đầy đủ hơn. Cái nét trẻ thơ ấy có lẽ sẽ là nét chấm phá nổi bật nhất
trong đêm Trung thu này, nó khiến cho những người diễn viên không chuyên, dù có
hát quên lời, sai nhạc, múa rớt nhịp… vẫn thấy vui vì đã0 được các khán giả ủng
hộ, cổ vũ một cách chân thành, nhiệt tình.
Tìm mãi tôi mới gặp
được bé Th., cô bé tôi làm quen trong lần đầu tiên tới thăm Trung tâm, hiện nay
đã là người chị lớn của các em nhỏ tại đây. Có lẽ cái tuổi 16 dù không lớn lắm,
nhưng với những trải nghiệm của cuộc sống bao năm đã làm cho bé khác hẳn các bạn,
bao giờ cũng trầm tư, và ngay chính những lúc Th. cười, hình như nụ cười vẫn
mang một nổi buồn của cả quá khứ lẫn hiện tại. Buồn quá chứ, gia đình Th. ngày
xưa là một gia đình êm ấm: cha mẹ, bà nội và bốn chị em, Th. là chị thứ hai.
Không hiểu số phận trớ trêu thế nào mà một ngày kia cha Th. bỗng phát bệnh, một
căn bệnh nan y: ung thư gan. Thế là gia đình bắt đầu đi vào hoàn cảnh túng thiếu,
tất cả những gì quí giá có được đều dành cho việc chữa bệnh cho cha. Những lần
chữa chạy, chăm sóc chồng con vất vả, cực khổ, đã làm người phụ nữ duy nhất
trong gia đình ấy quên hẳn đi cái thiên chức làm mẹ, làm vợ và cả làm con. Mẹ
Th. đã bỏ nhà ra đi không một lời từ biệt để lại cho chồng và người mẹ già bốn
đứa con thơ, lúc đó em út Th. chỉ mới một tuổi. Thiếu bàn tay của người phụ nữ
một thời tảo tần, cha Th. suy sụp hẳn tinh thần, thế rồi ông đột ngột ra đi mà
không thể biết được tương lai của các con mình ra sao. Chị Hồng Hạnh đã khóc
khi kể với tôi về chuyến lên thăm nhà Th. của Trung tâm để tìm hiểu hoàn cảnh
gia đình em, trước khi tiếp nhận các em về nuôi dưỡng. Một căn nhà như một cái
chái bếp, không chút đồ vật đáng giá và năm bà cháu, đứa lớn mới 6-7 tuổi, cùng
nhau lội suối, mò cua bắt ốc đem ra chợ bán để sống qua ngày. Cái hình ảnh như
câu chuyện cổ tích ngàn xưa vậy mà lại xuất hiện trong một thời buổi hiện đại,
tôi không hiểu nếu không có những bàn tay nhân ái đưa ra thì cuộc đời các em sẽ
ra sao. Vậy là Th. và hai em được đưa về nuôi tại Trung tâm, chị lớn ở nhà chăm
sóc bà nội sống qua ngày. Đã mười năm rồi, một khoảng thời gian tươi đẹp của lứa
tuổi thiếu niên nhưng lại rất u buồn đối với những đứa trẻ không cha không mẹ
đó, Th. và các em xem Trung tâm như một gia đình thứ hai. Ở đây, trong tình
thương của những người “mẹ”, Th. và các em vẫn được đi học, được ăn, được mặc,
tuy rằng không thể nói là “ăn no, mặc ấm” chứ chưa nói đến “ăn sang, mặc đẹp”.
Tuy nhiên cái hơi ấm của người mẹ, một lần chịu khó chịu thương, ấp ủ đêm ngày
để sinh ra một đứa con bé bỏng mãi mãi không thể có được với các em, cái tình
thương máu mủ đó như một món quà xa xỉ mà cuộc đời đầy khắc nghiệt đã cướp đi của
các em một cách vô tâm. Có lần tôi hỏi Th., con ở đây bao năm, mẹ đã lần nào đến
thăm chưa. Cái lắc đầu buồn bả và đôi mắt ướt lệ, tôi cũng không cầm được lòng,
muốn ôm bé vào lòng, nếu thế giới ngoài kia bao hơi ấm tràn trề thì ở nơi đây,
cái lạnh lẽo thiếu thốn của tình yêu cha mẹ có lẽ không bao giờ vơi đi…
Cô bé em Th. thì vẫn
vô tư hát múa hồn nhiên, đúng là tuổi thơ có khác. Rất may cho bé vì những ngày
tháng không vui ấy chưa đủ làm cho trái tim khờ dại ấy u buồn, nhưng tôi biết rằng
một khi lớn hơn, bé sẽ hiểu, sẽ thấy được những mất mát vô cùng lớn lao mà mình
phải nhận, lúc đó thật tội cho bé. Th. vẫn ngồi im lặng, cái nhìn sâu thẳm vào
một khoảng trống xa xôi, tôi biết khó có thể làm vơi đi những gì còn nặng trĩu
trong lòng em. Vy, một người mẹ tại Trung tâm nói với tôi, Th. hình như bị trầm
cảm. Có lẽ là vậy, chỉ mong rằng rồi đây dòng sông cuộc sống cũng sẽ cuốn trôi
đi những nỗi buồn, những nỗi buồn không đáng có của một thời thơ ấu, và cũng hy
vọng cuộc sống với bao điều tươi đẹp lại hé mở cho các em một tương lai tươi
sáng hơn trong những bàn tay nâng đỡ của các mẹ, các ân nhân, những người quan
tâm đến các em.
Tôi ra về mà lòng
trĩu nặng. H., người bạn cùng đường say sưa chia sẻ những suy nghĩ về các em, về
các chuyến đi của chúng tôi, nhưng có lẽ H. cũng không thể hiểu được tôi thương
Th. và các em như thế nào vì chỉ có ngồi với em, nghe em nói, thấy được ánh mắt,
nổi lòng của em, chúng ta mới cảm nhận được sự thiếu thốn tình thương của các
em là thế nào, mới thấy hình ảnh một gia đình dù nghèo khổ, lam lũ đến đâu cũng
vẫn là một gia đình hạnh phúc, êm ấm khi còn đủ cha, mẹ và các con.
Vầng trăng Trung
thu vẫn mãi khuyết khi niềm vui đến với các em chưa trọn vẹn, ờ mà sao trọn vẹn
được khi quá khứ là cả những tháng ngày đau buồn. Những gì chúng ta làm cho các
em cũng chỉ giúp cho đêm trăng Trung thu sáng hơn, tròn hơn một chút xíu, những
nổ lực dù lớn, dù nhỏ, nếu đem lại cho em những niềm vui đã là một điều đáng
quý, hãy biết trân trọng nó. Và chúng ta, xin hãy góp một bàn tay đỡ nâng, vỗ về,
chăm sóc các em, để những niềm vui êm ấm gia đình ngày trước tưởng đã tan biến
mất thì nay lại có thể trở về với các em dù không ấm cùng bằng bàn tay mẹ hiền,
cha yêu nhưng cũng đủ mềm mại để đem lại cho các em một chút an bình, vui thỏa.
Mong rằng khi đó vầng trăng sẽ tròn, sáng trong và đầy niềm vui, phước hạnh.
Xin hãy đến với các
em, và tôi, tự hứa không xa rời các em đâu. Ngày trước tôi cũng đã từng như các
em mà, Th. ơi!...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét